Review truyện Em Vốn sẽ Là của tôi, Chạy làm cái gi Cho Mệt

Em vốn vẫn là của tớ, chạy làm những gì cho mệt tương đương cái thương hiệu của chính nó vậy, phát âm tiếp truyện sau đây người dùng nhé.

chia sẻ truyện ngôn tình ‘Em vốn đang là của mình, chạy làm những gì cho mệt’

Tác giả: Moonlight Scorpio
Thể loại: Truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện ‘Em vốn dĩ là của tớ, chạy làm gì cho mệt

Bệnh viện Hắc Địa là 1 bệnh viện nổi tiếng, thu nhập hàng năm luôn luôn cao hơn dự tính 15%. Vào một trong những ngày đẹp mắt trời, 1 cặp tuy vậy sinh đã được hình thành. Đứa phệ hình thành đúng lúc trời đổ mưa béo, cho nên đc goi là Hắc Đại Vũ. 1 Giờ sau, gia đình em có mặt trên thị trường Trong khi trời sẽ tạnh nên người ta gọi là Hắc Vũ Đình Liễu. Nhì đứa đa số được xuất hiện trong một Gia đình khá nhái. 3 Thời gian trước theo đuổi mẹ từ lúc Tiểu học tới tận cấp nhị. Lúc mẹ đi du học thì ông nội mất, những của cải đa số vào tay cậu con trai quý tử. Sáu năm sau, mẹ về, ông đem xe ra đón cung phi ngày mai, đồng thời cầu hôn luôn luôn. Thật may là mẹ chấp nhận. Yêu mẹ lắm mẹ ơi!

Quay lại mang cặp tuy nhiên sinh của gia đình bạn. Nhị bè lũ thừa hưởng những vật rất đẹp của bố mẹ:cái mũi cao, đôi mắt béo and sáng,…Dù vậy…

Cô em lại hết sức trầm tính, cậu anh linh động vui miệng. Cô em quí sự lặng im, thằng anh quí đa số chỗ đông vui. Vững chúng ta lại lĩnh nốt chiếc từ bác mẹ đây.

Đọc thêm Truyện ngôn tình 18+ tại đây.

Cô em mang lý lẽ đáng yêu, nhưng mà lúc nào cũng bao bọc kín mũ phải cực kỳ ít người trong gia đình biết đc khuôn mặt thật của cô. Thằng anh mang trong mình một chế độ đẹp mắt trai trí trá, rất lôi cuốn tổ ấm khác biệt, nhờ thế mà anh được xem là người đẹp trai độc nhất vô nhị trường.

Thằng anh bị bệnh siscon nặng, con em thì lại quí kiêng xa tổ ấm. Từ tí hon, nhì bè cánh được đánh giá là bộ đôi hào kiệt, nhưng mà chỉ nên bè cánh mà thôi.

lúc nhì bè lũ 12 tuổi

-Này, tuy vậy sinh của họ Hắc đang tới trường người đấy- Dạ Nhật hồ hởi nói mang Hà Ánh Nguyệt-hotgirl (hiện tại) của trung học Dương Minh. Nhờ sở hữu nguyên lý đẹp tươi đề nghị Ánh Nguyệt (tạm thời) đoạt được đc trái tim của những học sinh nam trong trường.

-Ờ.

-Mày nghe tao đề cập đi! Đại Vũ đẹp nhất trai lắm! Vững bé dại em cũng xinh lắm nhỉ!

Đọc thêm: Truyện ngôn tình ngược

-Hai thần đồng đó á? Tao chỉ có hứng sở hữu Hắc Đại Vũ thôi, chứ tí hon Hắc Vũ Đình Liễu thì nghe nhắc nó đang chưa thì thầm với ai xung quanh anh nó cả. Nó cứ quái quái như thế nào ấy!

nhị mĩ nữ ngồi rỉ tai, cười đùa vui tươi mà chẳng biết dưới chiếc mũ trùm đầu của ai đó là 1 trong đại giai nhân, hơn họ về tất cả số đông mặt.

Hình như ấy, thằng anh & con em của mình tay trong tay, một thì cười đùa, một thì cúi gằm mặt, không thấy được mặt qua cái mũ trùm đầu.

-Là anh đó đấy!

-Đại Vũ đẹp nhất trai nhỉ!

-Nhưng cái con kia…

-Nhỏ xung quanh thật chả như là với Đại Vũ tí nào,thế nhưng là tuy nhiên sinh.

Liễu nhi nghe thấy những lời nói phũ phàng ấy, vội giằng tay ra, chạy vào trường trước. Vũ bất giác giơ tay lên, rồi lại hạ tay xuống.

“Con ốm bướng bỉnh này.””

Liễu nhi chạy vội vào trường, ai thấy vững chắc đang nghĩ chính là vận tốc của một vận khích lệ điền kinh. Bỗng nhiên cái mũ khá bay lên, đôi mắt ngọc lục bảo của cô lọt được vào mắt của 1 chàng trai sắp ấy. Liếc qua đôi mắt đấy thôi đều có cảm nghĩ rằng người sở hữu đôi mắt đấy phải là 1 mĩ nhân với dung nhan nghiêng nước nghiêng thành.

“Đôi mắt thật đẹp! Bên cạnh đó chính là đồng phục trường mọi người. Mắt đẹp mắt thế vững là Hotgirl gì đó…” – Hải Đại Cát khẽ nghĩ thầm.

trong những lúc đó, Liễu chạy một mạch lên buồng hiệu trưởng, Open mà hoàn toàn không gõ cửa. Cô đạp cửa, trút nỗi hậm hực vào nó.

-Lại thế nữa rồi, con không thể xong đạp cửa à?

-Con vẫn khó chịu. Đối với cả ngứa chân.

Ông hiệu trưởng nhìn cô phụ nữ nhân kiệt, khẽ thở dài. Ông chỉ nể đàn bà nên new nhượng bộ vậy, chứ là học trò không giống là ông đình chỉ học ngay.

-Con đã học lớp nào?

-Chắc chắn là lớp 1A rồi, ko buộc phải ta con cũng thừa sức & lớp này.

-Nó ở đâu ạ?

-Nhà A.

-Khu nào ạ?

-Khu Thương hiệu trường.

-Cảm ơn ba!

Liễu kéo mũ trùm xuống kín mặt, ra khỏi buồng hiệu trưởng, khép nhẹ cửa.

-Bạn học Hắc!

-Hm?

Liễu ngoái đầu lại.

Đọc thêm Truyện xuyên không

“Bộp”

-Đau quá!

-Xin lỗi…

Hải Đại Cát kinh ngạc không nhắc lên lời làm sao. Cô gái trước mặt anh, thật đẹp!

-Này, đụng mạnh quá phải tâm thần có việc à?

Liễu hua hua tay buộc phải trước mặt Cát, tay kia chọc má Cát, như đối xử với 1 đứa trẻ.

-Mũ áo…

-A…Chết!

Liễu đội mũ lại, nhìn Cát bằng đôi mắt tức giận.

-Sao, gọi tôi làm gì?

-À, tôi là làm chủ của Câu lạc bộ võ công, giúp nhiệm vụ dẫn học trò new lên lớp thay cho Hội trưởng Hội học trò.

-Không yêu cầu.

-Nhưng chính là nhiêm vụ của mình, anh cậu đâu?

-Không nhớ, chưa bao giờ, ko thân thiết. Với lại anh ta thừa thông minh đặt biết lớp thành viên là lớp làm sao.

-Vậy cậu biết lớp không?

-Có.

-Ở đâu?

-Lớp 1A, nhà A, khu Cửa hàng trường.

-Biết đường chứ?

-Từ đây ra đấy mất khoảng mười phút xe đạp, mười lăm phút chạy và 3 mươi phút quốc bộ, so với tôi. Xa ra phết! Chả hiểu lão già thiết kế nó rộng vậy giúp mẫu đếch gì nữa.

-Cậu tính đc ngay thời gian à? Lệ thuộc dòng gì vậy?

-Thì tôi chạy cũng ngang ngửa mang ngựa, tầm năm mươi mấy ki-lô-mét bên trên giờ ý, mà từ đây ra đó mất tầm 4 km xuất xắc 5 km nào đó. Đây là toán chủ quản, phụ thân nào chưa bao giờ thì xuống lớp 4 nhưng học.

-Cậu…trùm mũ thực hiện gì? Đẹp nhất vậy thì đang được bằng hữu con trai mến ấy, không mong à?

-Mình mến thì chúng ta trùm thôi, phụ thân nào hạn chế được.

-Lời lẽ của cậu đáng sợ thật. Đàn bà gì mà chả nhân từ.

-Con gái đâu buộc phải là cần hiền khô đâu, tư tưởng lỗi thời quá.

Đọc thêm Truyện tranh ngôn tình có thịt

“Lỗi thời á?”

-Với lại, ai đều có chút hiền đức. Ngu học vừa thôi. Con nhà ai nhưng mà dốt thế?

-Tôi là Hải Đại Cát, hân hạnh đc chạm chán.

-Ừm, chuyện mẫu mũ đừng để lộ cho ai nhé!

-Nếu ko thì sao?

-Thì cả họ nhà cậu đi tù đọng chứ sao, mặt tôi là kì lạ gia tộc đấy.

-Có gì mà bí mật? Đầy người nhà cũng tương đối rất đẹp đó, mang sao đâu.

-B.Í M.Ậ.T!!!

Liễu đưa ngón tay trỏ lên môi, ám hiệu rằng chẳng thể nói. Ngọn gió nào thổi qua thổi chiếc mũ xuống, mái tóc dài mượt đc thả xuống. Hải Đại Cát thoáng đỏ mặt.

-Thôi, cậu đi làm của cậu đi.

-Ơ, a, vậy thì chào nhé. Tôi sinh sống lớp 1B, có gì qua lớp gặp mặt nhau.

-Biết rồi.

-Sao biết?

-Qua cách thức rỉ tai. Nghe sở hữu chút ngu ngu si đần nhưng mà cách làm ăn nhắc của cậu…nói thế nào nhỉ, khá tốt chăng?

-Thôi, cảm ơn cô. Tôi biết tôi giỏi mà!

-Chào nhé.

-Ừ, chào nhé.

Đình Liễu nhìn Cát đi xa rồi hoàn thành cười, kéo mũ trùm lên.

-Anh đứng đó từ lúc nào, Đại Vũ?

-Biết rồi còn hỏi.

Đại Vũ mỉm cười có Liễu, nhưng đáp lại nụ cười đó lại là 1 trong những ánh nhìn giận dữ thấy rõ.

Đọc thêm full list Truyện tranh tổng tài

-Sao, khó chịu?

-Không.

-Thế sao nhìn anh vậy?

-Vì tôi ghét anh.

-Hu hu, em tôi ghét tôi kìa…

-Sao, anh tính hỏi gì?

Vũ hoàn thành đùa, nhìn thẳng vào mắt Liễu.

-Sao em thì thầm với hắn? Mặt em thì lạ mắt gì?

-Tôi quí thì tôi rỉ tai có anh ta thôi, còn cái chuyện mặt tôi là chém gió, tạo nên hoàn hảo mang b.ạ.n.

-Em nghĩ em mang người tiêu dùng dễ dàng thế ư?

-Miễn anh đừng can thiệp.

-Tôi ko cho.

-Chỉ một mình này thôi.

-Hắn là con trai đấy.

-Kệ đi. Tôi muốn có 1 chúng ta người mua hàng là đàn ông, anh rất đẹp trai thế, sợ bằng hữu đàn bà kết giao với tôi là do anh.

-Em công nhận anh rất đẹp trai?

-Đương nhiên, anh đẹp mắt trai thật mà- Liễu thơ ngây lý giải.

-OK, cho em một anh bạn thân.

-Cảm ơn, anh trai- Liễu ngượng, mặt đỏ cả lên.

-Hả? Chiếc gì? Anh chưa nghe rõ.

-BỎ ĐI.

Liễu giận dữ chạy đi. Vũ đứng đó cười 1 mình.

“Em ấy dễ thương quá. Không thể share được!”-Đại Vũ nghĩ thầm.

“Thật sự là một cô bé đáng yêu!”-Cái này là ý chí của ai độc giả tự đoán.
Chúc độc giả truyện ‘Em Vốn đã Là của tớ, Chạy làm gì Cho Mệt’ vui miệng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *