Review truyện Yêu Người Hai Vạn Dặm

Đến khi 16 tuổi, lần trước tiên nhìn thấy Tiếu Mặc liền yêu hắn, nhưng cuộc sống sau thời điểm kết duyên cũng không như ý người, Cố Thiển chìm thật sâu vào tuyệt vọng, mà lúc bấy giờ nàng đã có đứa nhỏ với hắn, nhân sinh của nàng bước đầu trở nên rối tinh rối mù.

Reviews truyện Yêu người hai vạn dặm

Tác giả: Thất Nguyệt
Thể loại: Truyện ngôn tình

Trích đoạn truyện Yêu người hai vạn dặm

Cuồng phong gào thét thổi qua bên tai, lần thứ tám Cố Thiển xuất hiện sổ phòng ngủ ra. Nàng nhìn cây xanh phía bên ngoài bị cuồng phong thổi ngã trái ngã phải, thở dài một hơi, đóng của sổ lại.

Tiếu Mặc Thần chắc là sẽ không trở về! Nàng thở dài trong trái tim.

từ bây giờ là ngày kỉ niệm tròn một năm họ kết duyên, Cố Thiển ngồi 1 mình trong phòng ngủ ở biệt thự, người hầu từ lúc chúng ta kết duyên đã biết thành Tiếu Mặc Thần cho thôi việc.

từ bây giờ tiểu khu mất điện, nàng châm ngọn nến đặt đầu giường, rửa mặt một phen, thay váy ngủ tơ tằm, thổi ngọn nến tắt, sẵn sàng đi ngủ.

lúc này phía bên ngoài bước đầu có tiếng sét đánh, mưa to bất chợt kéo đến, Cố Thiển mệt mỏi muốn ngủ lắng nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

“Rầm. Bang!” của nhà ngủ truyền đến một tiếng vang thật lớn, nàng hoảng sợ quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa, một tia chớp bên ngoài sáng lên, nàng nương theo ánh sáng thấy rõ người trước mắt.

>>> Đọc thêm top truyện Ngôn tình quân nhân hay

“Mặc Thần, Vì Sao anh lại trở về? Có bị ướt hay không?” Cố Thiển nhẹ nhàng thở ra, rối rít chạy đến kề bên hắn, kiễng mũi chân sờ sờ trán của hắn, “Hoàn hảo, không trở nên cảm lạnh.” Nàng nhẹ dịu thở ra một hơi.

từ trên đầu đến cuối, khuôn mặt Tiếu Mặc Thần không chút chuyển đổi, mà Cố Thiển đã sớm tập thành thói quen.

Tiếu Mặc Thần đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống, “Cố Thiển, đến tột cùng cô muốn giả bộ tới khi nào?”

góc nhìn Cố Thiển ngẩn ngơ, nàng khó hiểu hỏi: “Làm sao vậy? Giả bộ cái gì? Em không hiểu ý anh?”

Tiếu Mặc Thần ghét bỏ liếc nàng một cái: “Tôi vừa trở về liền muốn bò lên giường của mình, chẳng qua chỉ là một năm chưa làm, cô liền khẩn cấp như vậy?”

“Em không có…” Sắc mặt Cố Thiển đỏ bừng, lắc đầu không đồng ý. Nàng hiện tại chẳng qua cũng chỉ là một trong những cô bé mười chín tuổi, tràn trề mong chờ đối với hôn nhân, trong góc nhìn nàng, tình yêu là thuần khiết, phía bên trong không tồn tại trộn lẫn không ít ***.

Tiếu Mặc Thần tóm lấy tóc của nàng, để cho nàng ngẩng đầu lên nhìn mình, khéo miệng nhếch lên khinh thường: “Ít giả bộ đi, Cố Thiển, cô nói cho ông nội biết chúng ta kết duyên một năm không phát sinh quan hệ, Chưa hẳn là khiến cho tôi về bên cô sao?”

Tiếu Mặc Thần đẩy nàng ngã bên trên giường, khóe miệng cong lên gợi một chút trào phúng:

“Hiện tại tôi đến thỏa mãn cô!”

“Không… Em không tồn tại…”

“Mặc Thần, anh phải tin em!”
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *