Tôi chỉ ăn hamburger cho bữa sáng, bữa trưa và bữa tối



Chào các bạn! Xin hãy cho tôi biết, các bạn có thích hamburger không? Những chiếc bánh mì nướng với mè tuyệt vời… cùng lát thịt bò mọng nước ngon lành… miếng phô mai cheddar tan chảy… hmm các bạn có thèm nhỏ dãi khi chỉ nghĩ về nó không? Vâng, tôi cũng thích hamburger. Nhưng nó đã biến cuộc sống của tôi thành địa ngục và thậm chí còn khiến tôi phạm tội nữa. Tên tôi là Stella, tôi mười bốn tuổi, và đây là câu chuyện của tôi.

Tất cả đã bắt đầu từ khoảng ba năm trước, khi tôi gần mười một tuổi. Chỉ ba năm thôi, nhưng lúc đó tôi trẻ hơn nhiều so với bây giờ. Không chỉ về độ tuổi mà còn là vấn đề tâm lý nữa. Nhưng xin các bạn, đừng đổ lỗi cho mẹ của tôi! Mẹ đã sinh ra tôi không lâu sau khi tốt nghiệp, và cho dù giờ đây đã hơn ba mươi tuổi, mẹ vẫn không có đủ kinh nghiệm để dự đoán được điều ngẫu nhiên đáng tiếc đó.

Vâng, tôi đã bị lạc.

Chúng tôi sống ở ngoại ô của một thành phố lớn và thường đi mua sắm ở một khu phố mà tôi không biết rõ lắm. Và nó đã xảy ra ngay ở đó. Khi chúng tôi đã mua đầy đủ mọi thứ cần thiết, mẹ tôi liền đi lấy xe vì không muốn phải đi bộ cả quãng đường dài đến bãi đậu xe với đống túi xách lỉnh kỉnh nặng nề này.

Tôi đã đi dạo quanh vỉa hè một chút trong khi đợi mẹ. Và rồi tôi đã thấy điểm đỗ xe buýt với một chiếc xe đang sắp rời đi. Và bỗng nhiên tôi lại thấy mẹ bước lên chuyến xe đó! Không còn thời gian để suy nghĩ, tôi lập tức nhảy lên xe, đi theo mẹ của mình, và chỉ khi đang ở bên trong tôi mới nhận ra rằng người phụ nữ mà tôi nghĩ là mẹ mình hóa ra lại không phải! Cô ấy trông rất giống với cùng kiểu tóc và trang phục y hệt như mẹ của tôi. Tôi đã bị sốc, vậy nên tôi cứ thế đi thêm vài km nữa trước khi xuống xe… ở một nơi hoàn toàn xa lạ!

Bây giờ, tôi cũng không biết tại sao mình lại không đến gần ai đó để nhờ giúp đỡ, giải thích rằng mình đang bị lạc. Có thể tôi đã quá xấu hổ vì sai lầm của mình, đến mức tôi không thể suy nghĩ một cách thấu đáo vào lúc đó. Và ngoài ra, tôi đã thực sự sợ hãi. Tôi đã đi bộ dọc khu phố xa lạ, bên cạnh những người không quen biết, cố gắng không gây ra bất kì sự chú ý nào cho bản thân.

Mẹ tìm thấy tôi vào tối hôm đó, với sự giúp đỡ của cảnh sát, nhưng tôi đã bị căng thẳng tột độ vào lúc đó và nó đã ẢNH HƯỞNG đến tôi một cách sâu sắc!

Đặc biệt với một chi tiết. Khi ngày khủng khiếp đó sắp kết thúc, tôi đã trở nên cực kỳ đói bụng, đến mức độ mà bụng sôi cồn cào, tay chân bủn rủn. Tôi muốn ăn thứ gì đó hơn lúc nào hết và đã không còn biết sợ là gì. Vậy nên, khi thấy một cái hamburger mà ai đó đã bỏ đi trong một chiếc hộp giấy trên bàn của một quán cà phê ngoài trời, tôi đã không hề do dự. Tôi không biết ai đã bỏ nó đi và tại sao, nhưng việc đó không quan trọng. Điều quan trọng là tôi vẫn nhớ hương vị của chiếc hamburger đó, và cảm giác mà cơn đói bụng của tôi dần biến mất. Ngoài ra, tôi còn thấy bớt lo sợ khi đang ăn nó nữa.

Đó cũng là ngày mà chứng rối loạn ăn uống của tôi bắt đầu.

★ BẠN CÓ MUỐN CÂU CHUYỆN CỦA BẠN TRỞ NÊN SỐNG ĐỘNG NHƯ MỘT BỘ PHIM KHÔNG? HÃY GỬI NÓ ĐẾN [email protected]

★ NÓ SẼ ĐƯỢC LỒNG TIẾNG BỞI MỘT DIỄN VIÊN CHUYÊN NGHIỆP VÀ MỘT NGHỆ SĨ HOẠT HÌNH SẼ TẠO RA VIDEO TỪ CÂU CHUYỆN ĐÓ!

★ Đăng ký CHUYỆN KỂ CÓ THẬT nhé!

Âm nhạc bởi Epidemic Sound:
#CHUYỆNKỂCÓTHẬT

Nguồn: https://chaddnrc.net/

Xem thêm bài viết: https://chaddnrc.net/category/giai-tri

37 thoughts on “Tôi chỉ ăn hamburger cho bữa sáng, bữa trưa và bữa tối

  1. Nếu cũng gặp vấn đề tương tự, hãy nói ra nhé! Như bạn có thể thấy, im lặng sẽ không mang lại điều gì tốt đẹp đâu.

  2. 🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🤤🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔🍔

  3. Làm ca đêm qua những khó khăn trong phong voi anh yêu em mặc váy lâu dài và mai quỳnh anh yêu em mặc váy lâu 6em mặc váy lâu dài và mai quỳnh anh yêu em mặc váy lâu dài và mai quỳnh anh yêu em mặc váy lâu dài và mai quỳnh anh yêu em

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *